Xuân Yến

Xuân Yến

An Ni Bảo Bối

Đọc sách cũng như soi lại mình, mỗi người đều phải gánh lấy gánh nặng riêng.

Một phụ nữ tha hương đang hoài niệm trong thế giới thực. Một cô gái trẻ hình thành trong tưởng tượng hư ảo. Hai người xa lạ, sinh sống ở những không gian thời gian tách biệt, không hề hay biết đến sự tồn tại của nhau, đã luân phiên bước qua cuốn sách này, để đến cuối cùng, tương phùng tương ngộ nhờ ngòi bút của một người đàn bà viết.

Sau lưng họ là tiếng mưa chạm xuống biển khơi. Là cây cầu cổ xưa đã tiêu tan cùng phong hoa thời đại cũ. Là cả những người đàn ông không nên yêu nhưng đã án ngữ ở một chỗ vĩnh hằng trong tâm hồn họ. Họ đẩy lại hết, băng mình vào những chuyến đi xa. Mỗi điểm đến mới là một cánh cửa dẫn họ lại gần với nội tâm, với sự nhận biết bản thân, với nguồn cội khai sinh… Đi và soi lại mình trong thế giới, cũng soi cả thế giới bằng tâm hồn mình.

Những chuyến di chuyển vật chất của họ, bởi vậy cũng chính là cuộc du hành của tâm tưởng.

Những năm gần đây An Ni Bảo Bối sáng tác đã thưa đi, nhưng tinh thần về viết và đi của cô vẫn quán xuyến như nhất trong từng tác phẩm. Vẫn những mối tình và trắc trở của cuộc sống thành đô. Những đàn ông đàn bà cô đơn và khao khát. Những dục vọng phải đánh đổi và trả giá. Những linh hồn vừa tỉnh táo vừa đa cảm. Cùng những bất an không nơi xoa dịu. Đi để tìm kiếm. Viết để chiêm nghiệm. Trang sách để sẻ chia, không kêu gọi, nổi loạn, nhưng vẫn thẳm sâu, nhẹ nhàng, đằm thắm…

Xuân yến. Có lẽ, sau những hành trình tìm kiếm và lãng quên, một bữa tiệc mùa xuân là cần thiết, hầu thanh tẩy những bụi bặm tổn thương, đặt tình yêu vào tay con người trong hình dáng tinh khôi và nguyên sơ nhất.

Các reviews về sách này
Ngan. D

Ngan

Vừa đọc xong Xuân Yến sau gần 1 năm rưỡi mua quyển sách này. Đọc nhiều lần rồi bỏ ngang, rồi đọc lại. 33 trang đầu tiên của sách dễ khiến người ta bị nản và bỏ cuộc giữa chừng nhưng đến khi thực sự bước vào từng câu chuyện của Khánh Trường hay Tín Đắc thì không sao bỏ sách xuống được.

Có thể đối với nhiều bạn đã từng đọc qua Đảo Tường Vy, Hoa Bên Bờ… của An Ni Bảo Bối, đối với quyển sách trở lại lần này sẽ thấy một sự lạ lẫm, khác biệt hoặc không còn hay như trước nữa. Nhưng riêng với mình, từng lời từng chữ, từng ý trong quyển sách này chính là một An Ni Bảo Bối đã trưởng thành hơn, già dặn hơn, trải nghiệm hơn và sâu lắng hơn.

Chắc sẽ không thể diễn tả hết được cảm giác dành riêng cho từng nhân vật trong câu chuyện này, nhưng mình đồng cảm với từng chi tiết cuộc đời của 2 cô gái ấy. Sau khi đọc xong hết từng câu từng chữ trong quyển sách, mình nghiệm ra được rất nhiều điều mà An Ni muốn truyền tải, hiểu được những tâm lý, tính cách của Khánh Trường, của Tín Đặc. Hiểu được tại sao 2 cô gái ấy lại không thể sống được một cuộc đời bình thường như bao người mà lại chọn cho mình con đường cô độc, bất cần để sống. Vì cuộc của Khánh Trường, của Tín Đắc là mất mát, là chia ly, là dối trá nên họ mưu cầu một thứ tình cảm thấu thiếu, thứ tình cảm có thể bốc trần, soi rọi được chính con người ẩn sâu bên trong họ, yêu đuối, lạc lõng, hoang mang, cô tịch ẩn sâu bên ngoài một lớp vỏ xù sì, bất cần, lãnh đạm, thờ ơ. Bởi vậy mình hiểu được phần nào suy nghĩ của Khánh Trường khi cô nói rằng “…vì không tìm được một thứ tình cảm như ý muốn, cô đành đẩy mình vào trạng thái ngủ đông…”

Chắc sẽ lâu lắm hoặc sẽ không bao giờ đọc lại quyển sách này một lần nữa những vẫn luôn nhớ một câu trong sách "Ai cũng phải cô độc đối mặt với tiếng gió rít gào với miệng núi cheo leo, với vực thẳm sâu hun hút của cuộc đời, bản thân mình không biết tự bảo vệ thì còn ai che chở bảo bọc cho mình được lâu dài đây”.

Xem

Các thành viên đang chia sẻ

Hiện đang có 1 thành viên sẵn sàng cho bạn mượn hoặc tặng quyển sách này

Copyright © 2015-2022 Shelfout. All rights reserved.
Website đang chạy thử nghiệm.