2019-05-14 16:16:51.559542+00:00

Đăng bởi Ngan. D

Vừa đọc xong Xuân Yến sau gần 1 năm rưỡi mua quyển sách này. Đọc nhiều lần rồi bỏ ngang, rồi đọc lại. 33 trang đầu tiên của sách dễ khiến người ta bị nản và bỏ cuộc giữa chừng nhưng đến khi thực sự bước vào từng câu chuyện của Khánh Trường hay Tín Đắc thì không sao bỏ sách xuống được.

Có thể đối với nhiều bạn đã từng đọc qua Đảo Tường Vy, Hoa Bên Bờ… của An Ni Bảo Bối, đối với quyển sách trở lại lần này sẽ thấy một sự lạ lẫm, khác biệt hoặc không còn hay như trước nữa. Nhưng riêng với mình, từng lời từng chữ, từng ý trong quyển sách này chính là một An Ni Bảo Bối đã trưởng thành hơn, già dặn hơn, trải nghiệm hơn và sâu lắng hơn.

Chắc sẽ không thể diễn tả hết được cảm giác dành riêng cho từng nhân vật trong câu chuyện này, nhưng mình đồng cảm với từng chi tiết cuộc đời của 2 cô gái ấy. Sau khi đọc xong hết từng câu từng chữ trong quyển sách, mình nghiệm ra được rất nhiều điều mà An Ni muốn truyền tải, hiểu được những tâm lý, tính cách của Khánh Trường, của Tín Đặc. Hiểu được tại sao 2 cô gái ấy lại không thể sống được một cuộc đời bình thường như bao người mà lại chọn cho mình con đường cô độc, bất cần để sống. Vì cuộc của Khánh Trường, của Tín Đắc là mất mát, là chia ly, là dối trá nên họ mưu cầu một thứ tình cảm thấu thiếu, thứ tình cảm có thể bốc trần, soi rọi được chính con người ẩn sâu bên trong họ, yêu đuối, lạc lõng, hoang mang, cô tịch ẩn sâu bên ngoài một lớp vỏ xù sì, bất cần, lãnh đạm, thờ ơ. Bởi vậy mình hiểu được phần nào suy nghĩ của Khánh Trường khi cô nói rằng “…vì không tìm được một thứ tình cảm như ý muốn, cô đành đẩy mình vào trạng thái ngủ đông…”

Chắc sẽ lâu lắm hoặc sẽ không bao giờ đọc lại quyển sách này một lần nữa những vẫn luôn nhớ một câu trong sách "Ai cũng phải cô độc đối mặt với tiếng gió rít gào với miệng núi cheo leo, với vực thẳm sâu hun hút của cuộc đời, bản thân mình không biết tự bảo vệ thì còn ai che chở bảo bọc cho mình được lâu dài đây”.



Copyright © 2015-2021 Shelfout. All rights reserved.
Website đang chạy thử nghiệm.