2019-05-14 16:16:51.559542+00:00

Đăng bởi Emma

Cuốn này đọc lâu lắm rồi, hồi đó đang thích màu xanh, thấy cái bìa xanh đẹp nên quất luôn, không cần biết nội dung :v ( bây giờ vẫn còn thích màu xanh :3). Vô tình vậy mà về đọc xong, thích ơi là thích, một trong những cuốn sách yêu thích nhất của mình.

Nhân vật chính là Holden Caufield, tui thích, lúc đọc là hồi năm 2, điên, ngây thơ và trẻ trâu hơn bây giờ :v, nên thích lắm, thấy nhân vật có nhiều cái giống mình, đồng cảm hơi bị nhiều. Holden Caulfield 17 tuổi, bị đuổi khỏi trường Pencey vì thi trượt 4/5 môn, mà trước đó anh chàng cũng bị đuổi khỏi 3 trường rồi. Nhưng lý do chính bị đuổi, là vì bản thân nhân vật đã chán ngấy cái trường này rồi, chán nền giáo dục giáo điều, rỗng tuếch, giả dối.

"Pencey là cái trường ở Agerstown, thuộc tiểu bang Pennsylvania, Có lẽ bạn đã nghe về nó, không chừng các bạn còn được nhìn thấy cả ảnh chụp trên các mẫu quảng cáo (...) họ còn chưng thêm cả cái câu này: "Kể từ năm 1888, trường chúng tôi đã đào tạo được bao chàng trai can đảm và cao thượng." Láo toét! Trường ấy chưa bao giờ đào tạo được đứa nào ra hồn (...) mà cũng có một vài thằng đấy, tôi suýt quên, nhưng kỳ thực mấy đứa ấy vốn đã thế. Từ trước khi chúng đến đây cơ." Holden không chỉ chán ngán trường học, anh chàng chán mọi thứ xung quanh, chán những thứ giả dối ở NewYork, gia đình không chỉ buồn phiền mà còn bất lực với thái độ sống của cậu. Sau khi bị đuổi học, cậu lang thang ngoài đường trước khi về nhà, cố tìm kiếm bản thân và mục đích sống nhưng cuối cùng lại gặp, chứng kiến những cảnh càng làm cho ảnh chán hơn =)). Hình tượng vậy giống mấy thanh niên bất cần ăn chơi đùa đòi, lại còn kết hợp với kiểu kể chuyện chửi bậy liên tục của ảnh nữa, nhưng không hề, ngoài lớp vỏ bất cần là một con người thông minh và nhạy cảm, yêu thương gia đình, và hết mực cảm thông với những người xung quanh, đặc biệt là đối với những kẻ bị bỏ rơi.

Cái kiểu kể chuyện đều đều, bất cần, văng tục, nhưng tui tìm thấy trong những câu chuyện nhỏ của Holden rất nhiều điều dễ thương. Như chuyện Holden Caulfield bỏ xem trận chung kết của đội bóng đá trường anh để đến thăm ông thầy giáo già dạy lịch sử, người tuy đã đánh trượt cậu nhưng cậu vẫn quý ông ta vì lòng nhiệt tâm với nghề, thậm chí còn ghi thêm vài dòng vào bài thi để ông không cảm thấy áy náy khi đánh trượt mình. Rồi ví dụ như cái thằng Ackley, là cái thằng anh không hề thích, mà cũng chẳng ai thích nó, lại còn hay khiêu khích móc méo anh, nhưng anh rủ Ackley đi coi phim vì biết nó chẳng có người bạn nào. Anh chán ngấy và còn dám lên tiếng chửi bới những màn kịch tôn giáo màu mè và nghĩ “nếu Jesus mà thấy được những bộ trang phục màu mè ấy, chắc ngài sẽ nôn mửa ra mất”, nhưng lại quý mến và quyên tiền cho hai nữ tu đang trên đường xuống miền Nam Chicago dạy học. Ngoài ra Caulfied tuy nổi loạn nhưng vẫn luôn nghỉ tới gia đình, đầu tiên là em gái Allie “Bạn sẽ phải thích Allie, nếu bạn gặp nó… Nó là đứa thông minh nhất, tử tế nhất trong nhà.” Hôm Allie chết, Holden đi xuống nhà để xe và đập vỡ hết các cửa kính bằng hai bàn tay trần của mình. Cô em gái còn lại là cô em Phoebe 10 tuổi, cũng nhờ yêu thương cô em gái này mà ý định bỏ nhà ra đi của Holden không còn nữa.

Đọc truyện này cũng cười nhiều lắm, tại bắt gặp nhiều cái điên mình từng làm hay từng nghĩ đến :v. Như cái chuyện ảnh tính sẽ đi miền Tây, ở đó trời nắng đẹp và không ai biết tới ảnh, ảnh sẽ giả câm giả điếc, để không phải nói chuyện vớ vẩn ngu ngốc với người nào, ai muốn nói gì với ảnh thì sẽ truyền qua một mảnh giấy. Ảnh sẽ sống trong rừng, sau này cũng cưới một cô vợ câm và điếc, nàng muốn nói chuyện với anh thì cũng chuyền qua một mảnh giấy, khi nào có con ảnh sẽ tự mua sách về dạy con đọc và viết =)), ảnh nói "Tôi khoái bỏ mẹ khi nghĩ đến những thứ ấy, tôi biết cái chuyện giả câm giả điếc thật là điên khùng, nhưng vẫn thích nghĩ thế..". Rồi như cái chuyện ảnh vào trường cấp 2 của em gái Phoebe, bắt gặp thấy cái chữ "đù má" trên tường làm ảnh điên tiết mặc dù ảnh chửi bậy còn kinh hơn, nhưng ảnh nghĩ đến việc bọn con nít thấy dòng chữ ấy rồi thắc mắc nghĩa là gì làm ảnh điên tiết, và ảnh quyết định phải xóa. Đi một chốc, lại thêm một câu: "đù má", ảnh nổi điên và xóa tiếp, ảnh nói " Tôi nghĩ rằng khi nào, nếu có khi nào tôi chết, họ sẽ bỏ tôi vào trong nghĩa địa, tôi có một tấm bia các thứ, trên đó ghi Holden Caulfield, sinh năm nào, chết năm nào, rồi ngay dưới ấy lại cũng sẽ ghi một câu "đù má" =))))))))), đọc mà mắc cười.

Không chỉ là sự chán chường, sự phản kháng đối với thế giới xung quanh, cuốn sách còn nhắc đến nhiều niềm vui sống, ước mơ tốt đẹp của các nhân vật. Holden có một ước mơ, nó thể hiện phần bản chất tốt đẹp ẩn bên trong anh, cũng là lý do cho cái nhan đề siêu hay bắt trẻ đồng xanh (the catcher in the rye): anh muốn được làm một người canh giữ lũ trẻ trên cánh đồng lúa mạch. Anh tưởng tượng thấy một cánh đồng mênh mông với hàng ngàn đứa trẻ con chơi đùa, xung quanh không có một mống người lớn nào, ngoại trừ anh. Anh đứng ở rìa vách đá dựng đứng để canh giữ những đứa trẻ mải mê nô đùa, không để chúng rơi xuống vực.“Anh biết, Phoebe ạ, đó là mơ tưởng điên khùng, ngu xuẩn, nhưng thực sự anh muốn thế”.



Copyright © 2015-2021 Shelfout. All rights reserved.
Website đang chạy thử nghiệm.